[Trừng phạt quân phục hệ liệt] – Quyển 8 – Chương 8

QUYỂN 8 – CHIM ƯNG GÃY CÁNH

Tác giả: Phong Lộng

Edit: Tiểu Ly

———

Đại khái đoạn băng ghi hình đã làm tâm trạng Al tốt lắm, tối hôm qua sau khi Lăng Vệ ngất xỉu, y cũng không giống lệ thường tàn nhẫn lột phăng toàn bộ quần áo trên người anh ra, Lăng Vệ khi tỉnh lại ở trên giường phát hiện mình còn mặc vẹn nguyên chiếc áo sơ mi màu trắng.

Chỉ duy nhất áo sơ mi trắng, không thấy áo khoác quân phục, kể cả quần dài quân thức mặc trên người trước khi rơi vào tình trạng mất ý thức cũng không thấy, chỉ còn độc một chiếc áo trắng, khó khăn lắm mới che được đến bắp đùi, nhưng mà, so với việc trần như nhộng từ trên xuống dưới hiển nhiên vẫn tốt hơn nhiều.

Từ ngày bị cầm tù, ngoại trừ Al Lawson, Lăng Vệ không gặp được bất luận người nào. Điều đó có nghĩa khi người đàn ông kia vắng mặt, anh chỉ có thể ở yên chờ đợi trong căn phòng giam tính năng cao cấp này.

Cửa sổ, thiết bị trong phòng, tường và mọi ngóc ngách khác, Lăng Vệ đã sớm xem xét qua cả trăm lần, nếu như không có mật khẩu vân tay của Al Lawson, căn bản không le lói nổi một tia hy vọng có thể trốn chạy, vì vậy bây giờ anh không còn dành thời gian vào điều vô vọng đó nữa.

Trong khoảng thời gian một mình một người, Lăng Vệ ngồi ở trên giường, nhắm mắt dưỡng thần.

Trong con mắt của những người bên ngoài, điều này có lẽ sẽ được coi là hành động chứng tỏ tù nhân đã ý thức được số phận bất hạnh của mình là không có hy vọng đào thoát.

Nhưng bên dưới vẻ bình tĩnh nhắm mắt dưỡng thần, Lăng Vệ đang điên cuồng tìm kiếm.

Anh tìm kiếm trong chính nội tâm của mình.

Ở đâu?

Ngươi ở đâu?!

Lăng Vệ dưới đáy lòng gào lớn.

Vệ Đình, ngươi ra đây!

Anh không dám chắc tiếng kêu gọi này có hữu dụng, nhưng ít nhất cũng không thể cứ ngồi yên chờ chết.

Al Lawson từng nói, linh hồn của Vệ Đình luôn bị chôn giấu ở trong cơ thể của anh, thứ thuyết pháp ma quỷ dị đoan khó bề tưởng tượng, người khác nghe qua phải bật cười, thế mà nay Lăng Vệ lại tự dùng chính mình thể nghiệm.

Rất nhiều lần, trái tim anh nổi lên ngập tràn ham muốn với Al Lawson, những khát vọng muốn được gần gũi người đàn ông này cơ hồ khiến anh ngỡ như bản thân bị trúng tà.

Ở trong phòng thẩm vấn, khi chính mình suy yếu cực độ, anh cảm nhận rõ rệt có thứ gì đó đang muốn nhúc nhích ngoi ra ngoài, cướp lấy quyền khống chế cơ thể của anh.

Tối hôm qua, sau khi kết thúc ghi hình, trước lúc mất đi tri giác, cảm giác khủng khiếp ấy lại xuất hiện.

Bản thân bỗng nhiên biến thành một con rối, bị những sợi dây điều khiển buộc vào tứ chi, nhấc lên, giật xuống, không thể tự kiểm soát nổi lấy mình. Anh vận hết toàn lực chiến đấu, mới có thể giành lại quyền khống chế ngay một giây trước khi rơi vào hôn mê.

Đây có phải là… linh hồn Vệ Đình như lời Al Lawson vẫn nói?

Lăng Vệ là quân nhân, anh học tập kiến thức quân sự, không liên quan gì tới những vấn đề thiên về mặt tâm linh, đối với những khái niệm xa lạ này anh không có bao nhiêu nhận thức; nhưng trong chuyện này, có là triết học hay thần học cũng không quan trọng.

Quan trọng là… đây là thân thể của anh!

Cuộc sống của anh!

Đi ra mau, Vệ Đình!

Không phải anh ngấp nghé cơ thể này sao? Đoạn băng ghi hình tại căn cứ Tucson kia, chính anh đã lợi dụng khoảnh khắc yếu ớt vì bị thụ hình của tôi, cướp đoạt quyền khống chế cơ thể của tôi, tự tiện tuyên bố.

Dùng miệng của tôi, nói ra lời phản bội toàn bộ người thân mình.

Thậm chí còn đẩy tôi vào tay Al Lawson, tất cả đều do anh mà nên!

Lăng Vệ thầm mạnh mẽ lên án.

Nhưng không thu hoạch được gì.

Tiếp tục phẫn nộ chửi mắng, cũng chỉ xả được ngụm uất nghẹn trong lòng, nhiều lắm chỉ tiêu tan một vòng gợn sóng mà thôi. Trông mong Vệ Đình sẽ như thuỷ quái theo đáy hồ từ từ ló đầu lên, hoá thành một thực thể, để anh có thể đối mặt cùng hắn, đánh giá nhau như những quân nhân trên chiến trường, đây liệu có phải là một tham vọng quá phi thực tế?

Cho dù là tham vọng quá đáng, nhất định cũng phải đánh cược một lần!

Lăng Vệ không từ bỏ, tiếp tục thử lần nữa, lần nữa…

“Cậu ta thế nào?”

Đến chiều, Al Lawson mới xử lý xong công vụ không thể thoái thác mà Quân bộ giao xuống, trở lại trang viên Lawson.

Việc đầu tiên là đi vào phòng theo dõi.

Nếu y vắng mặt, đại bộ phận giám thị Lăng Vệ đều do Minna phụ trách.

“Vô cùng im lặng.” Minna ngồi trước màn hình giám thị trả lời.

“Anh nghĩ sau đoạn băng ghi hình tối qua, cảm xúc của cậu ta sẽ xuất hiện dao động.” Al Lawson đưa qua cho Minna một ly rượu, Minna lắc lắc đầu. Al nhướng mi, “Thật sự không cần ư? Đây là rượu trái cây Hạc Vũ mà em yêu thích nhất, loại thượng đẳng, được vận chuyển đặc biệt từ Hạc Vũ Tinh tới đấy.”

“Hôm nay em đã uống hai ly, em cũng không định trở thành một mụ sâu rượu đâu. Đã già rồi, còn biến thành mụ sâu rượu, lại càng chẳng ai thèm ngó ngàng tới.”

“Minna, sự quyến rũ của em mãi mãi không bao giờ phai tàn.”

“Đáng tiếc không hấp dẫn được anh.”

Al nở nụ cười, đưa ly rượu kia đến bên môi, chính mình uống một ngụm.

“Cậu ta đang làm gì?”

“Ngồi yên, bất động.”

“Cứ vậy suốt à?”

“Từ buổi sáng sau khi tỉnh dậy đã vậy, chỉ có thời gian ăn cơm mới động đậy một chút.” Minna nhàn nhạt đề cập, “Anh để cậu ta mặc quần áo.”

“Chỉ là một chiếc áo.”

“Nhìn thấy cơ thể cậu ta, khiến anh khó chịu? Hay là…”

“Ừm?”

“Hay là khiến anh cảm thấy khó lòng kiểm soát bản thân?”

Al khẽ treo một nụ cười lên khoé miệng, ôn tồn nói, “Minna thân mến, đối tượng nghiên cứu của em nên nhắm vào người nào đó, không phải là anh.”

“Người em quan tâm là anh, không phải cậu ta.” Minna nhún vai, “Được rồi, em biết mình không đấu lại anh. Nhưng Al, anh nên biết, nếu bác sĩ không giữ vững tinh thần, chẳng những không cứu được bệnh nhân, mà còn hại cho chính mình. Nếu anh dần không phân rõ người mình yêu là ai…”

“Anh yêu Vệ Đình!” Al trầm thấp chặn lời Minna.

Chậm ngưng giây lát.

“Chỉ yêu Vệ Đình.” Al nói, “Duy nhất Vệ Đình.”

Khí thế của y áp đảo toàn bộ hơi thở trong phòng, cảm giác nặng nề đè trĩu, khiến người hoa mắt choáng váng.

Minna đối diện với y, một lát sau, bất đắc dĩ cười khổ.

“Anh ôm cậu ta, âu yếm cậu ta, hôn môi cậu ta, bởi vì anh cho rằng Vệ Đình sẽ cảm nhận được tình yêu của anh.” Minna hỏi, “Như vậy, khi anh bức ép Lăng Vệ, tổn thương cậu ta, có phải Vệ Đình cũng sẽ cảm nhận được không?”

“Bọn họ căn bản là hai người khác nhau.”

“Nhưng lại chung một cảm giác, đúng chứ? Nếu suy nghĩ của anh là đúng, vậy thì nói cách khác, khi Lăng Vệ khổ sở, tràn ngập căm ghét, oán hận với anh, Vệ Đình sẽ cảm giác được. Nếu Vệ Đình có một ngày tỉnh lại, ở trong thân thể Lăng Vệ, yên lặng nhìn thấy anh có những động tác thân mật với Lăng Vệ, đồng thời chứng kiến anh làm nên nhiều chuyện tàn nhẫn với cậu ta, thì Vệ Đình sẽ đối mặt với anh như thế nào? Cứ cho là chuyện anh chờ mong sẽ xảy đến, quan hệ của anh và Vệ Đình liệu có còn như quá khứ không?” Minna sắc bén chỉ ra vấn đề.

Cô không muốn Al bị tổn thương, bắt đầu từ ngày nào đó của hai mươi năm về trước, cô đối với người đàn ông này phảng phất như đã bị ma quỷ hạ lời nguyền yêu đơn phương, suốt đời suốt kiếp không thể dứt.

Thế nên cô nhất định phải hỏi.

Nhất định ở trước khi Al đối mặt với nó trong tương lai, phải chạm vào nỗi đau mà nhắc nhở Al.

Lòng thấy bất lực tột độ.

Có đôi khi, tình yêu thực sự lại thể hiện bằng những xung đột sắc bén đau đớn như thế đấy.

Nhưng ngạc nhiên thay, Al Lawson không bị vấn đề của Minna châm chích.

“Anh sẽ giải thích với Vệ Đình.” Chỉ đơn giản một câu trả lời như vậy.

Chú ý đã tới giờ, Al mở máy thông tín, lệnh cho phòng bếp đưa trà nóng cùng bánh ngọt đã chuẩn bị tốt lên.

Y muốn mình và Lăng Vệ, cùng nhau thưởng thức buổi trà chiều.

***

Buổi trà chiều trong nhà tù, là chuyện bị cưỡng ép duy trì gần đây.

Chỉ cần kịp trở lại trang viên Lawson, Al Lawson không khi nào bỏ lỡ cơ hội cùng ăn uống với Lăng Vệ. Lăng Vệ không có hứng thú với trà chiều, ngay cả những bữa cơm chính anh cũng không mặn mà bao nhiêu, chủ yếu vì duy trì thể lực mới miễn cưỡng nuốt vào.

Quan chỉ huy bị hạ xuống thành kẻ tù tội, sở dĩ bằng lòng chịu ngồi cùng bàn với Al, trước mặt là hồng trà nóng ấm cùng khay bánh nhiều tầng với những chiếc bánh ngọt tinh xảo đáng yêu, hoàn toàn đều xuất phát từ những lời uy hiếp hạ lưu vô liêm sỉ của Al.

Lăng Vệ ngay từ buổi đầu đã cảm thấy quái gở.

Trong ấn tượng của anh, buổi trà chiều được coi là sở thích mà các phu nhân và tiểu thư quý tộc thuộc tầng lớp thượng lưu đặc biết ưa chuộng. Ba chữ buổi trà chiều như nhắc anh liên tưởng tới những buổi yến hội hoàng cung với những tiểu thư kiêu sa đài các, nhưng cũng khiến kẻ khác e ngại trốn tránh không thôi.

Vậy mà tên quỷ quái bề ngoài thoạt nhìn còn lãnh đạm hơn cả đá tảng, thế nhưng cũng có thói quen hưởng thụ thơ mộng này.

Al không giải thích gì cả.

Đối với một tù nhân, một nhân bản, căn bản không cần giải thích vân vân mây mây.

Thưởng thức trà chiều, là một đam mê nho nhỏ của Vệ Đình. Trước kia mỗi khi bí mật gặp mặt Al, Vệ Đình lúc nào cũng đảo khách thành chủ thò đầu vào tủ thực phẩm của Al, lấy ra những món bánh sang quý nhất mà chỉ có thượng cấp Quân bộ mới có quyền hưởng thụ, hào phóng cười nói, “Đến thưởng thức trà chiều một chút nào~”

Trên chiến trường là quân nhân anh dũng không màng vào sinh ra tử, chỉ khi ở trước mặt người mình tin tưởng nhất mới lộ ra tật ham ăn be bé, điều này làm cho Vệ Đình ở trong mắt Al trở nên vô cùng đáng yêu, đồng thời cũng vô cùng tự hào.

Nếu là từ tủ thực phẩm của những con cháu Tướng quân khác, ngay cả khi nó có ngon hơn bánh ngọt gấp nghìn lần, Vệ Đình cũng sẽ khịt mũi dè bỉu mà thôi.

Trong phòng giam hoa lệ, bàn trà bày đầy ắp những chiếc bánh khiến người thèm thuồng.

“Ngay cả trà cũng không chịu uống một ngụm?” Al tao nhã nhấp một ngụm hồng trà, “Đoạn ghi hình tối qua, cậu thực hiện tốt lắm, ta đã đăng tải công khai lên cơ sở dữ liệu. Bánh này vừa thơm vừa ngon, thật sự không muốn ăn một chút?”

Lăng Vệ nhìn lướt qua món bánh y đưa tới, tiếp tục trầm mặc.

Vốn chẳng có lòng dạ ăn uống, nghe y nhắc tới đoạn video được quay ngày hôm qua, cảm giác mệt mỏi tới cùng cực vì bị ép buộc truyền đạt từ bỏ nhân quyền, rã rời đến chết lặng, đầu đau tưởng chừng vỡ ra, dường như lại thi nhau ùa ạt trở về.

Lăng Khiêm có lẽ đã nhìn thấy nó?

Sau khi được đăng tải công khai, những lời lẽ công kích Lăng Khiêm từ dư luận chắc chắn sẽ biến mất, nhưng Lăng Vệ không dám hy vọng xa vời Lăng Khiêm sẽ vui vẻ nói lời cảm ơn anh. Hình xăm chữ “Khiêm” trên vai đã bị xóa, Lăng Khiêm sẽ thất vọng và đau lòng đến mức độ nào, Lăng Vệ quả thực không dám tưởng tượng.

Còn những lời dối trá đằng sau đoạn video ấy nữa, một khi ba mẹ thấy được, sẽ nghĩ gì đây?

Nhưng lạ lùng thay, Lăng Vệ thật sự chưa từng lo lắng Lăng Hàm sẽ hiểu lầm.

Lăng Hàm tựa thể một chiếc máy tính có độ chính xác tuyệt đối không bao giờ xảy ra sai sót, hắn có thể hiểu được những lời anh tuyên bố trong đoạn video hoàn toàn là giả dối.

Nếu trên thế giới chỉ có một người có thể nhìn thấu thực cùng đằng sau những thêu dệt bịa đặt, người đó chắc chắn là Lăng Hàm.

Quên đi.

So với việc lo lắng về phản ứng của gia đình ở bên ngoài, không bằng tiếp tục đào sâu tìm cách phá vỡ cục diện bế tắc bên trong.

Phải tự cứu lấy mình.

Bằng mọi giá phải đánh bại tên Thiếu tướng điên rồ trước mắt, mới mong trở lại bên những người thân yêu.

“Ngày hôm qua cậu nói, sẽ bằng lòng phối hợp. Chúng ta nói chuyện này đi.” Al Lawson đặt lại món bánh xuống bàn, nâng mắt nhìn Lăng Vệ ngồi ở phía đối diện kia bàn tròn nhỏ.

Cho tới nay, Lăng Vệ đều bị cứng rắn bắt buộc không được mặc quần áo, nhằm mục đích đánh tan lòng tự trọng của Lăng Vệ không còn dư thừa một chút nào.

Song Al cũng ảo não ý thức được, y đã quên một điều vô cùng trọng yếu — Vệ Đình trong hình hài của người trước mặt lúc ẩn lúc hiện, từng làm cho y thiếu chút nữa đánh mất tự chủ.

Quân nhân đối diện có ánh mắt lạnh lùng dứt khoát, từng nút áo đều cài kín mít trên người, ngồi trước bàn ăn, lưng thẳng tắp ngọn giáo, tư thế so với đội danh dự Quân bộ còn tiêu chuẩn hơn, càng… chọc y khó lòng ức chế mà nhớ tới, cảnh tượng khi lột bỏ hết quần áo trên người anh, không còn thứ gì che lấp.

Xuyên qua khe hở bàn ăn, dễ dàng thấp thoáng nhìn thấy da thịt bắp đùi màu mật, dưới tình trạng không có quần che chắn, cơ thể căng thẳng suốt thời gian dài, hơi hơi run rẩy phản xạ lại một vẻ trơn láng đầy ôn nhuận ấm áp.

Đưa tay lật nhẹ vạt áo lên, địa phương càng thần bí hơn cũng sẽ không còn bị che giấu.

“Tôi nhớ mình đã đồng ý điều gì. Tôi sẽ cố gắng phối hợp, tuy nhiên, hiện tại tôi chưa tìm được cách đánh thức Vệ Đình trong cơ thể.” Lăng Vệ nghiêm túc nói, “Anh cũng cần nhớ kỹ hứa hẹn của mình, tuyệt đối không được phép làm hại người thân của tôi.”

Ánh sáng nhàn nhạt trong mắt Al khẽ sóng sánh.

Chậm rãi, một nụ cười cực kỳ tinh tế theo khóe môi hiện ra.

Y nâng khăn ăn tao nhã nhẹ chấm hai bên khóe miệng, sau đó đặt lại xuống bàn, động tác mang theo nguy hiểm cùng áp bách tràn trề.

“Lại đây, ngồi lên đùi ta.” Al mỉm cười nói.

Lăng Vệ cảnh giác nheo mắt lại.

“Cố gắng phối hợp không phải chỉ cần nói suông ngoài miệng là được, phải xem hành động của cậu. Lại đây, ngồi lên đùi ta, ngay cả việc này cũng không thể làm, vậy thì những lời gọi là an toàn của người thân, đồng ý để Vệ Đình tỉnh lại, đều là nói dối.”

Đúng vậy!

Đều là nói dối!

Lăng Vệ từ đáy lòng phát điên gào thét.

Anh nghiến chặt răng, cơ thể căng gồng, khuôn mặt rõ ràng vẽ ra những đường cong kháng cự.

Khốn nạn.

Chỉ muốn lạnh lùng cười khẩy một cái.

Giống như Lăng Hàm, trưng ra một nụ cười lạnh phớt lờ, khiến đối phương hoang mang không thể đoán được ý đồ trong đầu.

Nhưng Lăng Vệ không có bản lĩnh ấy, dù có gồng mình khống chế biểu cảm, một khi bị Al kích thích, anh theo phản xạ tự nhiên chỉ biết cắn chặt khớp hàm chịu đựng.

“Muốn ta lặp lại yêu cầu một lần nữa? Đây là cái mà cậu gọi là phối hợp à?”

Trong mắt Lăng Vệ xẹt qua một tia dứt khoát, xoạt một tiếng đứng thẳng dậy, chân ghế bị đẩy trên sàn nhà vang lên âm thanh thô nặng ngắn ngủi. Anh đi đến bên người Al, từ bỏ tranh đấu ngồi xuống đùi người kia.

Áo sơ mi vô phương che cả cặp mông.

Dưới tác dụng của trọng lực, dường như toàn bộ phần mông đều dính sát vào quân khố của người đàn ông, lập tức cảm nhận được cơ thịt bắp đùi săn sắc rắn rỏi.

Thân là quân nhân khỏe mạnh tráng kiện, còn trải qua huấn luyện bài bản, lại giống như phụ nữ, ngồi trên đùi đàn ông, cho dù có là ai cũng cảm thấy nhục nhã vô cùng.

Thậm chí đối với Lăng Khiêm và Lăng Hàm, Lăng Vệ cũng hiếm mấy khi cam tâm tình nguyện ngồi trên đùi bọn họ.

Đối với Al Lawson, Lăng Vệ cảm thấy càng tồi tệ hơn nữa.

Hơn nữa, Al Lawson còn làm những động tác hệt như Lăng Hàm và Lăng Khiêm vẫn hay làm, vòng một tay ra phía trước, ôm quanh thắt lưng của anh, một tay khác nâng cằm Lăng Vệ lên.

“Nhớ rõ cậu đã từng đồng ý gì với ta không?” Bên tai truyền đến lời thì thầm của tên ác ma, hơi thở nóng rực phả vào bên má.

Lăng Vệ nghiêng đầu, liếc xéo mắt nhìn y.

“Tôi đã đồng ý phối hợp.”

“Không, trước khi đồng ý phối hợp.” Al đầy thâm ý nhắc nhở.

Lăng Vệ lại quét mắt nhìn y một cái nữa, thế nhưng lần này, trong mắt lại chất đầy hồ nghi.

Tên ác ôn gia tộc Lawson trước mặt lại đang cất nhắc âm mưu gì. Tuy rằng Lăng Vệ đoán không ra ý đồ của y, nhưng có một điều anh biết chắc chắn chính là mục đích không nằm ngoài việc kêu gọi linh hồn Vệ Đình xuất hiện.

Chẳng sao cả, gọi hắn ra đây đi.

Anh còn đang lo không tìm được hắn đây.

Biết rõ ràng linh hồn đó ẩn núp như hổ rình mồi trong thân thể nhưng không cách nào triệu hồi được để tiêu diệt, việc này còn khiến anh bức bối hơn gấp vạn.

Lăng Vệ biết, mình đang đùa với lửa.

Thân thể chỉ có một, một khi Vệ Đình tỉnh lại, anh có lẽ sẽ khống chế được Vệ Đình, ngược lại cũng có thể bị Vệ Đình khống chế.

Dòng suy nghĩ như bị thúc tới đánh vật với những cuộn sóng sội trào của đại dương, chỉ cần sơ sẩy một chút, sẽ bị ngọn sóng nhanh chóng nuốt chửng.

Nhưng, vì để trở lại bên cạnh hai đứa em, mạo hiểm thế nào cũng đáng giá.

“Cậu đã đồng ý, nếu có một ngày cậu tự nguyện xóa đi hình xăm trên người, cậu sẽ chủ động nói lời tạm biệt với hai đứa em của mình.” Al Lawson nói ra đáp án.

Từng chữ theo hơi thở nóng hổi của nam nhân, quanh quẩn phà vào lỗ tai.

Lông tóc trên gáy Lăng Vệ dựng đứng, ngồi ở trên đùi người này, cùng người này dán vào sát rạt như thế, quả thực một ngày mà ngỡ như dài như cả năm.

Dẫu rằng những ngày qua, anh và Al Lawson đã từng có không đếm được những lần “tiếp xúc thân mật”, nhưng sự việc này, có làm thế nào cũng không thể tiếp nhận.

“Đúng vậy, tôi đã đồng ý.” Lăng Vệ trả lời.

“Vậy thì chi bằng luyện tập một chút.” Không biết là mang tâm hay vẫn là vô tình, đôi môi Al Lawson, cách vành tai anh càng thêm gần, cận kề đến mức chỉ cần vừa hé môi sẽ lơ đãng chạm nhẹ vào được vành tai, trầm thấp mệnh lệnh, “Tưởng tượng Lăng Khiêm và Lăng Hàm ở trước mặt, nói lời từ biệt đi. Điều ta muốn không phải là nói cho có lệ, mà là một lời tạm biệt thật sự, giống như ngày hôm qua, nói làm sao để một kẻ đa nghi nhất cũng bị thuyết phục.”

Một hồi sau, Lăng Vệ ngồi trên đùi Al cứng đơ như phỗng, mới phun ra một hơi thật dài.

“Lăng Khiêm, Lăng Hàm, anh quyết định đoạn tuyệt tất cả với hai đứa. Tạm biệt.”

Đơn giản, trực tiếp, rất có phong cách quân nhân.

Nhưng bị Al phủ quyết.

“Không đạt yêu cầu. Nồng nặc mùi bất đắc dĩ. Làm lại.”

Lăng Vệ hít sâu vài cái.

Huyệt thái dương bắt đầu giần giật phát đau.

Cảnh tượng tối ngày hôm qua nặng nề lặp lại; mỗi một lần nghĩ một đằng nói một nẻo, là lại một lần bị Al Lawson không chút nương tình gạt bỏ. Từng con chữ anh nói, qua những lần lặp đi lặp lại không có điểm dừng, đều như những mũi kim sắc nhọn đâm vào lòng mình, trái tim anh theo đó rỉ máu giàn giụa.

“Không đạt, khi nói mà rũ mắt xuống, dáng vẻ chọc người bảo vệ yêu thương này sẽ khiến cặp sinh đôi nhà họ Lăng thêm điên cuồng vì cậu.”

“Không đạt, mục đích của cậu là đập tan hy vọng của bọn họ đối với mình, cắt đứt toàn bộ quan hệ giữa các cậu, chứ không phải là cầu cứu bọn họ.”

“Cậu thật sự muốn bọn chúng được bảo đảm an toàn, phải không? Nếu bọn chúng biết cậu còn cảm tình với bọn chúng, còn có thể lợi dụng, vì Quyết sách lực, bọn chúng sẽ không buông tha bất cứ cơ hội nào, đến lúc đó chuyện ngu xuẩn gì bọn chúng cũng có thể làm.”

“Không muốn họ vì mình mà rơi vào bẫy để toi mạng, thì nghiêm túc thực hiện yêu cầu cho ta!”

So với tối qua càng thêm thống khổ dày vò.

Cùng với đau đầu càng ngày càng kịch liệt, tầm nhìn cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn, Lăng Vệ cảm thấy bản thân dường như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

Càng run sợ hơn nữa là, nam nhân phía sau cũng không an phận. Bờ môi như có như không nhột nhạt lướt ngang dọc nơi gáy, bàn tay to lớn nguyên bản vòng qua phía trước cách lớp vải áo ôm lấy thắt lưng, cũng khiến kẻ khác uất ức chui mà xuống dưới lớp vật liệu may mặc, thoáng nặng thoáng nhẹ xoa nắn vòng eo mẫn cảm.

“Thất bại, lại một lần nữa.”

“Anh… không muốn có quan hệ gì với hai đứa…” Lăng Vệ trên người toát mồ hôi lạnh, răng cắn chặt lấy nhau, đứt quãng kiên trì.

Al nghiền ngẫm quan sát con mồi của mình.

Chà, vị chỉ huy không biết nói dối định mưu toan ở trước mặt y, bản lĩnh này làm sao có thể lừa gạt hai thằng nhóc thế gia công tử đã sống trong môi trường lừa lọc lẫn nhau từ bé?

Cái gọi là phối hợp, chẳng qua chỉ là nhằm đảm bảo an toàn cho cặp sinh đôi nhà họ Lăng.

Không ngờ, sau khi cậu ta biết chân tướng, vẫn khăng khăng một lòng với cặp sinh đôi.

Đáng giận vô cùng!

Nhưng không sao hết.

Al có vẻ thực hài lòng với tiến độ hiện tại. Lăng Vệ nhiệt tình phối hợp hay chỉ là diễn kịch suông, thế nào cũng không quan trọng. Cậu ta đã bước lên con đường mà Al sắp đặt, thừa nhận những đụng chạm thân mật từ Al, thu một đoạn băng ghi hình, tự tay xóa đi tội danh của Lăng gia in trên vai, lại sắp sửa quyết liệt nói lời đoạn tuyệt với anh em song sinh nhà kia…

Loại tra tấn tinh thần từ từ mà liên tục sẽ như một lưỡi dao cùn, chậm rãi cứa nát linh hồn Lăng Vệ.

Mặc kể Lăng Vệ có muốn đón nhận hay không, tâm lý bị tổn thương chắc chắn là điều sẽ xảy đến.

Sụp đổ là chuyện sớm muộn.

Đến lúc đó, Vệ Đình sẽ trở lại.

Vệ Đình, hãy trở về đi.

Tôi khát khao… giống như vậy… hôn cậu, vuốt ve cậu, liếm dọc lên gáy cậu, sau đó, nhìn thấy cậu mỉm cười trao cho tôi ánh mặt trời…

Tít tít tít tít!

Bài diễn tập chia tay khắc nghiệt như địa ngục, tưởng như kéo dài bất tận không có điểm dừng, cuối cùng cũng bị tiếng cảnh báo điện tử không hề báo trước vang lên ngắt ngang.

Một tay Al hóa thành gông cùm siết lấy hông Lăng Vệ, cấm không cho phép anh rời khỏi đùi mình, tay kia nâng lên, ánh mắt nhìn vào máy thông tín.

Tín hiệu cảnh báo của trang viên Lawson liên tục nhấp nháy lên màn hình nhỏ, thấy rõ ràng hình ảnh được truyền tới, Al hơi bất ngờ, song lập tức mỉm cười đầy hài lòng.

“Xem ra đoạn ghi hình ngày hôm qua rất có hiệu quả đấy.”

Al mở màn hình lớn ở trong phòng ra, phóng hình ảnh từ máy thông tín lên màn hình.

Hình ảnh hiển thị chính là không gian bên ngoài trang viên Lawson.

Pháo laser lạnh đã tiến vào trạng thái cảnh giới có thể phóng ra bất cứ khi nào, tường lưới điện tử đã khởi động toé bắn lam quang chết chóc, mà mục tiêu của hết thảy những thứ này, chính là một chiếc chiến cơ chiến đấu mini!

Một chiếc chiến cơ chiến đấu mini lẳng lặng đứng giữa không trung, giống như một gã khổng lồ đối mặt với một đội quân hùng mạnh, toàn thân tản mát khí thế chực chờ xâm lược.

SKY039 là loại hình chiến cơ đơn điều khiển được xếp vào bậc tân tiến đệ nhất Liên Bang, động cơ dưới hình thức bán mở thực hiện động tác một cách hết sức êm ái.

Động tác này hầu hết mọi viên lái đều thực hiện được, song có thể làm giống như đang đậu trên đất bằng, đứng giữa không trung mà không lắc lư lấy một cái, chứng tỏ viên lái kia phải là một trong những tay điều khiển cừ khôi hàng đầu Liên Bang

Lăng Vệ không dám tin nhìn chiến cơ chiến đấu mini trên màn hình lớn, gần như theo bản năng thốt lớn, “Lăng Khiêm!”

***

Thường Thắng Tinh, tầng thứ bốn mươi ba trụ sở Quân bộ, không khí âm lãnh bức người.

Phòng cực hạn thẩm vấn vô cùng hiếm hoi được sử dụng, giờ phút này đang đóng im ỉm, đèn chỉ thị trên cửa phòng như một con mắt hung ác lóe lên ánh sáng âm trầm, chiếu rõ một dòng thông báo đầy hiệu quả đe dọa “Đang sử dụng, tự tiện xâm nhập sẽ bị xử phạt theo quân pháp”.

Bên trong, Lăng Hàm ngồi trên ghế thẩm vấn, tay và chân bị còng chặt chẽ vào từng điểm cố định.

Cà vạt màu đen đã bị gỡ xuống.

Thành viên tổ điều tra thậm chí còn giúp Lăng Hàm không thể động đậy cởi hai nút trên cùng của áo sơ mi.

Ngũ quan anh khí lạnh lùng, hàng mày khắc sâu, con ngươi đen không thấy đáy, đây chính là con trai máu mủ của Tướng quân Lăng Thừa Vân, viên sĩ quan trẻ tuổi đầu tiên sau hai mươi năm sống sót trở về từ cuộc thi Mô phỏng phong bế đặc thù… Ở trên người Lăng Hàm, dư thừa tản mát ra sức mạnh cùng nội hàm tràn ngập nam tính mà đàn ông khát khao đạt được.

Cho dù bị trói buộc ở ghế thẩm vấn, hắn vẫn giống một con dã báo cường tráng nhất thản nhiên tuần tra lãnh địa trên thảo nguyên mênh mông của mình.

Cân nhắc đến thân phận tôn quý của thanh niên trước mặt, đồng thời nghĩ tới những chuyện sắp sửa làm với hắn, mỗi người đều cảm thấy lòng bàn tay đổ ướt mồ hôi lạnh.

“Thiếu tướng Lăng Hàm, mời ngươi xem qua.”

Quân nhân chuyển tầm mắt qua người tổng phụ trách của tổ điều tra – Trung tướng Hành Ngô Việt, nhận được cái gật đầu đồng ý của gã, mở một chiếc hộp kim loại ra, đưa đến trước mặt Lăng Hàm, lên tiếng giải thích, “Đây là thuốc kích thích được cho phép sử dụng trong thẩm vấn Quân bộ, sau khi tiêm, có thể kết hợp với thiết bị sốc điện.”

Lăng Hàm lạnh lùng nghe.

Quân nhân kiên nhẫn đợi một hồi, cuối cùng buông tha tính toán dò xét một tia sợ hãi ánh lên trên khuôn mặt Lăng Hàm, xem ra muốn từ miệng Lăng Hàm bức ra khẩu cung, không đe dọa là không được.

Đành để vị ông giời con này thử nếm mùi đau khổ vậy.

Đoán chừng hắn không thể tưởng tượng nổi sau khi bị tiêm thuốc kích thích kèm giật điện là chuyện đáng sợ nhường nào đâu.

Quân nhân khẽ cắn môi, đem những chiếc hộp mà khoa thẩm vấn đã chuẩn bị đâu vào đấy mở ra từng cái, đơn giản giới thiệu một phen với Lăng Hàm thứ dụng cụ hỗ trợ tra tấn tuy rằng không để lại di chứng tổn hại cơ thể, song mỗi loại thì quá đủ để khiến cho kẻ dù có là gan lì nhất cũng phải tan tác đầu hàng, cuối cùng tổng kết lại một câu, “Dựa theo ‘Quy trình cực hạn thẩm vấn’, những công cụ thẩm vấn nêu trên, đều được cho phép sử dụng trong cực hạn thẩm vấn. Nói cách khác, trong tình huống cho rằng ngươi không thích hợp thẩm vấn, chúng ta có quyền sử dụng những thứ này lên người ngươi, và điều này hoàn toàn hợp pháp. Bất luận kẻ nào, nhất là ngươi, sau khi kết thúc không có quyền truy cứu trách nhiệm từ người thẩm vấn, ngươi đã nắm chưa?”

Lăng Hàm chỉ gật đầu một cái.

Hắn phải tích góp từng chút tinh lực để đối phó với chuyện kế tiếp, ngay cả gật đầu nhiều hơn chút, cũng cảm thấy lãng phí thể lực.

“Ngươi còn điều gì muốn hỏi không?” Trước khi thực hiện, quân nhân tổ điều tra vẫn cẩn thận hỏi lại lần nữa.

Tầm mắt mọi người, đều gắt gao khóa ở trên người Lăng Hàm.

Thực khiến kẻ khác khó hiểu.

Người chịu thẩm vấn rõ ràng bị trói không thể nhúc nhích, nhưng đám người chung quanh, đều có một loại lỗi giác rằng hắn sẽ vùng ra bất cứ lúc nào, cười lạnh giết chết từng kẻ một.

“Mười hai tiếng cực hạn thẩm vấn, đã bắt đầu tính chưa?” Lăng Hàm ngữ điệu không chút nhấp nhô hỏi.

“Đương nhiên là chưa, chúng ta đang tiến hành chuẩn bị thẩm vấn, xác định ngươi đã hiểu toàn bộ quy trình. Sau khi tiêm thuốc vào người, mới bắt đầu tính thời gian.”

“Vậy đừng nhiều lời.”

“…”

***

Lăng Vệ sững sờ nhìn chiến cơ chiến đấu mini trên màn hình lớn, theo bản năng thốt lớn, “Lăng Khiêm!”

Đứng bật dậy, lại bị Al Lawson có chuẩn bị từ trước hung hăng ấn về chỗ cũ.

“Cho rằng dựa vào một chiếc chiến cơ chiến đấu mini là có thể xâm phạm trang viên Lawson.” Phía sau truyền đến tiếng cười trầm thấp như thể bắt gặp chuyện gì thú vị lắm của Al, “Lạ lùng nhỉ, nếu đổi thành người khác báo đáp ân tình thì còn có thể hiểu nguyên do, đằng này Lăng Khiêm là con trai Thượng đẳng Tướng quân, hiểu rất rõ hỏa lực phòng ngự tại dinh thự Thượng đẳng Tướng quân có bao nhiêu cường đại, thành thử hành động này của hắn chẳng khác nào tự sát. Chà, có thể nói việc con trai Tướng quân bỏ mạng tại đây, hoàn toàn đều nhờ công lao của đoạn video cậu thực hiện đấy. Không uổng công ta vất vả chỉ dạy.”

Lăng Vệ không thèm để tâm đến những lời chế nhạo, ánh mắt anh hoảng loạn nhìn chăm chăm vào màn hình lớn, phảng phất như phải xuyên qua màn hình, đâm thủng qua xác ngoài đanh thép của chiến cơ chiến đấu, nhìn thấy viên lái bên trong.

Trên bức tường cao, ba dãy đại pháo laser lạnh di chuyển xếp thành từng hàng, lần lượt thay đổi góc ngắm nhắm vào chiến cơ chiến đấu mini hiên ngang giữa bầu trời.

“Toàn thể nhân viên chú ý, chỉ cần chiến cơ vừa vượt qua ranh giới trang viên, lập tức tấn công toàn diện!” Al thông qua máy thông tín hạ lệnh.

Lăng Vệ bỗng nhiên quay ngoắt đầu lại.

“Anh đã nói sẽ không làm tổn hại đến người thân của tôi!”

“Ta không đi làm hại hắn, là hắn chủ động chạy tới tìm cái chết.”

“Al Lawson, chính miệng anh đã hứa với tôi! Lập tức hủy bỏ trạng thái tác chiến của pháo laser lạnh ngay!” Lăng Vệ kích động gầm lên.

Từ lúc nhìn thấy chiến cơ chiến đấu mini, toàn bộ vẻ bình tĩnh Lăng Vệ biểu hiện ra bên ngoài, đã không còn nữa.

Đột nhiên, Thiếu tướng Al lộ ra loại mỉm cười tài giỏi có thừa.

“Không cần kích động, mọi việc không phải không còn vớt vát được.” Y siết chặt cánh tay, sít sao ôm lấy quanh eo Lăng Vệ, tiếp xúc gần gũi càng giúp y cảm nhận rõ rệt từng hồi run rẩy vì sợ của Lăng Vệ, càng tự tin khống chế cảm xúc của cậu ta. Thanh âm tràn ngập từ tính êm ái cất lên, “Đây không phải là cơ hội từ biệt tốt lắm sao? Vừa rồi đã luyện tập rất nhiều lần, bây giờ trực tiếp biểu diễn đi nào. Nói cho Lăng Khiêm biết, cậu là oán hận hắn lừa gạt mình cỡ nào, ở trong lòng trong mắt cậu, hắn chính là một đứa vô lại chỉ muốn lợi dụng cậu để đoạt được Quyết sách lực. Hắn đùa bỡn thân thể cậu, giấu giếm thân phận thật sự của cậu, cậu vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho hắn. Nói với hắn, cậu muốn hắn hãy cút đi thật xa.”

“Tôi… không làm được.”

“Cậu phải làm được, nếu không cậu sẽ trơ mắt thấy hắn phải chết.”

Lỗ tai truyền đến cảm giác đau nhói cùng ướt át đáng ghê tởm.

Al hung hăng cắn lên vành tai anh, nghiền ngẫm khẽ cười, “Chẳng lẽ cậu muốn nhìn Lăng Khiêm chết ở trước mặt mình hay sao? Một chiến cơ chiến đấu mini, đối kháng với hằng trăm khẩu pháo laser lạnh, không đến mười giây hắn sẽ nát bấy thành thịt vụn. Ngày hôm qua trong đoạn video cậu đã nói rõ, cậu là quân nhân, khi chiến đấu phải kiên cường, đã hạ quyết định thì không được quay đầu lại. Nghiêm túc nói lời từ biệt với Lăng Khiêm, làm cho hắn tin cậu đã thuộc về ta, làm cho hắn chết tâm, như vậy hắn sẽ rời đi. Có như thế, hắn mới có thể bảo toàn tính mạng.”

Lăng Vệ đắn đo.

Nét mặt giãy giụa thống khổ.

Con mồi cùng đường đã đứng ở sát vách núi đen, chỉ cần có người đưa tay đẩy nhẹ một cái…

“Nhớ kỹ, phải giống như ngày hôm qua ghi hình, chân thành bảo hắn cút khỏi cuộc sống của cậu. Lăng Khiêm hoàn toàn mất hy vọng, mới không tìm cách cứu cậu nữa. Nếu cậu lộ ra biểu cảm đáng thương, hoặc là ánh mắt cầu cứu, cậu hẳn đã biết Lăng Khiêm sẽ phản ứng thế nào đấy. Hắn sẽ giống như con chó con miệng còn hôi sữa, ngu xuẩn đâm đầu vào đây, hóa thành bia đỡ đạn ở ngay trước mặt cậu. Ta hứa không làm tổn hại đến người thân của cậu, thế nên ta cho cậu một cơ hội cứu vớt tính mạng của hắn, cho cậu cơ hội nói lời tạm biệt với hắn. Kế tiếp, còn trông chờ vào biểu hiện của cậu.”

Lăng Vệ gian nan lắc đầu, môi dưới cơ hồ bị cắn đến bật máu.

Cả người run rẩy kịch liệt.

Nhưng Al đã phát mệnh lệnh vào máy thông tín, “Quan thông tin, gửi tín hiệu yêu cầu cuộc gọi, thông báo với viên lái chiến cơ chiến đấu mini, quan chỉ huy Lăng Vệ muốn nhắn gửi đôi lời.”

Một vài giây sau, tín hiệu được truyền về.

Gương mặt phóng đại của Lăng Khiêm, bỗng nhiên nhảy ra trước màn hình lớn.

“Anh!”

“Lăng Khiêm!” Lăng Vệ giãy giụa muốn lao tới màn hình, nhưng thủy chung vẫn bị Al mạnh mẽ giam cầm trong vòng tay.

Chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi, còn bị người đàn ông ôm siết bắt ngồi lên đùi, tư thế khuất nhục khiến người ta không khỏi đay nghiến căm thù. Ấy vậy mà, giống như muốn tiến thêm một bước kích thích Lăng Khiêm, bàn tay người đàn ông còn luồn vào áo, chẳng biết xấu hổ sờ soạng từng tấc da thịt, cuối cùng dùng sức ngắt mạnh một nụ hoa yếu ớt.

“A!” Tiếng Lăng Vệ hốt hoảng thất thanh dật ra khỏi đôi môi, đầy căm phẫn hận không thể bẻ nát từng ngón tay của gã đàn ông.

“Lăng Khiêm đến rồi, bắt đầu tạm biệt đi.” Al ở phía sau tai tràn ngập nguy hiểm nhắc nhở, “Nếu hắn giận dữ vọt vào, cậu có hối hận cũng không kịp.”

“Al Lawson, mày là đồ đáng chết!” Lăng Khiêm chửi ầm lên.

Vải áo rất mỏng, mỗi động tác của ngón tay đều nhô lên thành hình rõ ràng, hắn chứng kiến không sót một hình ảnh nào.

Anh trai yêu quý cư nhiên bị gã đàn ông khác suồng sã chơi đùa, so với chết đi Lăng Khiêm chỉ thấy càng khổ sở hơn gấp bội, nhưng sau khi chửi lên té tát, hắn thế nhưng hiếm hoi được một lần thu liễm cảm xúc giận dữ, dõi chằm chằm vào Lăng Vệ, thậm chí khoé miệng còn vặn vẹo kéo lên, hình thành một nụ cười méo mó.

“Anh, không sao cả, em tới đón anh về nhà.” Lăng Khiêm cười nói, “Không cần quan tâm tới lời nói của lũ người khốn kiếp gia tộc Lawson, em hiểu rõ anh nhất, bất kể anh đang làm gì tại trang viên Lawson, đều là bất đắc dĩ. Anh đã làm gì, anh đã nói gì, em đều không không để trong lòng.”

Vành mắt Lăng Vệ đỏ hoe.

Môi dưới bị cắn rách, máu tươi đỏ chói xuôi theo độ cung của cằm, tí tách nhỏ xuống áo sơ mi trắng.

“Đứa em trai thơ ngây, cậu bỏ mặc nó chết được ư?” Giọng ác ma khẽ khàng thủ thỉ chấn động màng tai, lùng bùng trong óc, “Chấm dứt đi, để hắn được sống sót, gọi hắn, nói với hắn không cần dây dưa với cậu nữa. Nói nhanh!”

Dưới lớp áo mỏng tanh, thân thể Lăng Vệ run lên bần bật như sắp sửa vỡ thành hàng nghìn mảnh nhỏ.

“Anh, hôm nay bằng mọi giá em sẽ đưa anh về nhà, nhưng mà, lỡ như không thể thành công, thì em xin anh đừng tuyệt vọng, bởi vì, anh còn có Lăng Hàm. Còn em, em ít nhất cũng được nhìn thấy anh rồi. Anh, chúng em là thật tâm thật lòng yêu anh, anh nhất định phải kiên trì đến cùng, xem như…”

“Kẻ lừa đảo!”

Yết hầu Lăng Vệ, trong sự run rẩy dữ dội, cuối cùng xé thành tiếng mắng bi phẫn.

Chặt đứt nụ cười an ủi gượng gạo của Lăng Khiêm.

“Đồ lừa đảo! Tồi tệ! Khốn nạn! Thứ ngu xuẩn tự cao tự đại! Cặp song sinh đốn mạt nhà họ Lăng!” Lăng Vệ trừng trừng nhìn về phía Lăng Khiêm cứng đờ người trên màn hình lớn, khản giọng rít gào, “Nói dối tôi, xem tôi như một thằng đần mà xoay quanh như dế, nghĩ chỉ cần vài lời hay ý đẹp, là tôi sẽ tha thứ cho cậu sao? Cậu chẳng qua chỉ là thứ công tử bột không tài cán! Một kẻ trăng hoa trơ tráo!”

Cho dù có đến đây với tâm lý chết trong oanh liệt, những lời thóa mạ của Lăng Vệ, lại giống như như một chiếc búa khổng lồ vô phương ngăn cản, nện thẳng tới phá tan sự bình tĩnh của Lăng Khiêm.

Lăng Khiêm sắc mặt trắng bệch, đứt quãng không thể thốt nổi thành một lời hoàn chỉnh, “Anh… anh… Em không cố ý lừa dối anh, không phải…”

Lăng Vệ không màng tới giải thích của hắn, tiếp tục mắng không lưu tình.

“Lái một chiến cơ chiến đấu đến trang viên Lawson, là muốn tỏ vẻ oai phong sao? Nghĩ mình tài ba lắm sao? Cậu chỉ là một thằng ngốc tự cho mình giỏi giang, căn bản không bao giờ xem xét đến tâm tư của người khác! Nếu cậu chết ở đây một cách dở hơi lãng nhách thế này, tôi phải đi đến nơi nào tìm một người ngốc nghếch như Lăng Khiêm mà yêu cả đời đây!”

Một câu cuối cùng truyền vào trong tai, Lăng Khiêm bỗng ngẩng cao đầu.

Vẻ mặt tràn ngập hoan hỉ kích động.

“Không cần nói bất cứ lời xin lỗi nào nữa, mặc kệ hai đứa đã làm những chuyện không phải nào, anh đều tha thứ toàn bộ! Bởi vì anh đã từng thề, bất cứ kẻ nào cũng không thể chia rẽ tình cảm của chúng ta! Lập tức quay trở về, nói cho Lăng Hàm anh chưa từng dao động! Anh sẽ vì hai đứa  mà sống sót dù khó khăn đến mấy, hai đứa cũng phải vì anh…”

Tần số nhìn không hề dự liệu trước tắt bụp.

Trên màn hình thông tin của chiến cơ chiến đấu mini, lập tức đen thùi hiện lên biểu tượng mất tín hiệu liên lạc.

“Anh! Anhhh!!!” Lăng Khiêm điên cuồng nhấn nút truyền tin, lệ nóng dâng trào.

Anh nói tha thứ cho hắn.

Anh nói, muốn yêu Lăng Khiêm cả đời.

Anh nói, anh không hề dao động.

Vô luận có gian nan bao nhiêu, cũng phải vì đối phương mà sống sót!

Hóa ra người mạnh mẽ nhất, cuối cùng lại chính là anh. Chân tướng tàn nhẫn đến thế, nhưng anh không cần xin lỗi, không cần giải thích, anh hiểu, hiểu toàn bộ, không thay đổi tình cảm của mình!

Niềm hân hoan như sóng cao nghìn trượng, vồ vập vào trái tim.

Lăng Khiêm bị chìm ngợp trong món quà và phước lành mà trời cao ban tặng.

Hắn lập tức liên hệ Lăng Hàm, nhưng đầu kia của máy thông tín không có hồi âm, thế là lại giống trước đó gửi một tin nhắn ghi âm, giọng điệu kích động không thể kiềm chế, “Lăng Hàm, tôi đã gặp anh! Anh nói tha thứ cho chúng ta, anh không quên lời thề, không dao động, anh nói chúng ta phải kiên trì! Anh muốn chúng ta vì anh phải sống cho thật tốt dù có khó khăn đến mấy, tôi đã nghe chính miệng anh nói như vậy đấy…”

“… Nhưng, anh phải chịu khổ quá, anh vẫn còn nằm trong tay tên ma quỷ kia. Lăng Hàm, y làm bất cứ điều gì y muốn với anh, chó chết vô cùng!”

“Tôi sẽ không thay đổi kế hoạch của mình, anh đã hiểu được tiếng lòng của tôi. Phần cậu, cậu phải làm cho toàn bộ Liên Bang hiểu Lăng gia không bao giờ từ bỏ anh, lấy nỗ lực lớn nhất của tôi đẩy nhanh tiến độ, bức ba ra tay.”

“Lăng Hàm, nói với anh, tôi không nghe lời anh, xin anh đừng giận tôi.”

Lăng Khiêm ấn phím gửi tin nhắn.

Sau đó, hít một hơi thật sâu, ngón tay thoăn thoắt thao tác hàng chục chỉ lệnh.

Chiến cơ chiến đấu mini trên không trung đột ngột đình chỉ lay động, tập trung năng lượng, phát ra một tiếng rít dài, động cơ theo đó ầm ầm chấn động, tiếp đến hệt như một đầu đạn nhắm vào mạng lưới phòng thủ chặt chẽ đến khủng bố bao ngoài trang viên Lawson, băng băng lao tới.

Hơn chục khẩu pháo laser lạnh nòng đen bóng trang viên Lawson, im lìm chờ đợi con mồi đưa đầu vào.

Hàng loạt đợt bắn dày đặc liên tiếp sẽ cho nổ đối phương tanh bành, dẫu viên lái có bản lĩnh tài tình tránh thoát được vòng đạn thứ nhất, cũng sẽ chết ở đợt oanh tạc thứ hai, thứ ba.

Thiếu tướng Al Lawson đã hạ lệnh, chỉ cần chiến cơ chiến đấu vừa chạm vào ranh giới, lập tức chủ động công kích, toàn quyền được bắn.

Khoảng cách giữa song phương, rút ngắn trong nháy mắt.

Một ngàn năm trăm mét! Một ngàn mét! Bảy trăm mét…

Năm trăm mét!

Chuẩn bị!

Toàn bộ pháo thủ điều khiển pháo laser lạnh đã vững vàng đặt tay trên nút ấn, chuẩn bị tùy thời ấn một ngón, hủy thiên diệt địa.

Ba trăm mét!

Hai trăm năm mươi mét!

Hả?

Cái gì?!

Chợt, tất cả thủ vệ binh thuộc trang viên Lawson đều ngây ra ngỡ ngàng.

Trợn mắt há mồm chứng kiến một màn trước mắt.

Ngay khi bọn họ vào tư thế, tâm lý chiến đấu đạt tới cảnh giới cao nhất, chỉ cần một khắc nữa là chuẩn bị nã pháo, thì ngay một giây cuối cùng trước khi vượt qua tuyến biên giới để bị bắn tan tác, cỗ chiến cơ chiến đấu mini khí thế khiếp người lao như bỏ mạng trên không trung đột nhiên lấy một tốc độ quay cuồng, bất ngờ phanh rít lại!

Điều này gần như là không thể xảy ra, bất kỳ chiến cơ chiến đấu đang nào đang trong một quán tính xung lực lớn như thế, thậm chí ngay cả khi giữa đường hối hận cũng không thể thắng kịp nữa, chỉ còn nước trượt vào trong tầm bắn của pháo laser lạnh.

Nhưng viên lái chiến cơ chiến đấu mini kia, đã làm được như một kỳ tích!

Cấp tốc xoáy đảo, ngay khoảnh khắc bước lên con đường gặp tử thần, thắng két lại một tiếng chói tai, sau đó ở ngay sát tuyến biên giới với trang viên gia tộc Lawson, nằm ngoài phạm vi pháo laser lạnh hợp pháp công kích, vững vàng đáp xuống.

Các pháo thủ đưa mắt nhìn nhau, nhịn không được buột miệng mắng.

“Thằng điên lái chiến cơ khốn kiếp! Muốn cái vẹo gì vậy!”

“Có gan thì tiến tới thêm một bước nữa đi! Cho mày nổ tan nát ông bà mày luôn!”

“Giở trò cả nửa ngày hoá ra là muốn lại đây chơi ngu, chiến cơ chiến đấu mini ngon cỡ nào mà dám đến phủ Tướng quân Lawson khoe khoang, muốn chết à!”

“Nhưng mà, công nhận thằng lái chiến cơ này siêu bỏ mẹ, đệch, có khi so với giáo quan trường quân đội Trấn Đế còn đẳng cấp hơn nữa…”

Dù sao cũng là quân nhân ăn ngay nói thẳng, mặc dầu là kẻ địch, nhưng chứng kiến bản lĩnh tài tình của đối phương, vẫn cầm lòng không đặng mở miệng tán thưởng một tiếng.

Lúc trước khí thế hừng hực, lúc này chiến cơ chiến đấu đậu ở đất lại nằm im lìm như một con thỏ nhỏ vô hại, bên trong cabin, viên lái Lăng Khiêm căn bản không thể nghe được những lời mắng chửi cùng khen ngợi của dàn pháo thủ ở bức tường cao ngất phía đối diện.

Hắn cuộn tròn người nằm vật trên sàn kim loại ở trước đài điều khiển, từng đợt choáng váng kịch liệt cùng đau đớn quằn quại thi nhau kéo tới tấn công hắn liên tục không dừng.

Khuôn mặt tuấn mỹ vặn vẹo đến dữ tợn.

Lăng Hàm tên khốn nhà cậu… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!

Khi hắn đang lao đầu phóng tới trang viên gia tộc Lawson, thì một cơn đau bất ngờ không kịp phòng bị giáng tới tập kích.

Lăng Khiêm lập tức nhận ra cảm giác đáng sợ này.

Hai năm rưỡi trước khi Lăng Hàm tham gia cuộc thi phong bế đặc thù, bị trọng thương thiếu chút nữa mất mạng, lúc ấy chính là cảm giác như bây giờ.

Hiện tại, cơn đau còn dữ dội hơn cả thời gian đó, thậm chí không thể chịu nổi nữa!

“Lăng Hàm, cậu… gắng lên cho tôi!”

Hai tay Lăng Khiêm ôm chặt lấy đầu, đau đớn co cụm trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi gầm lớn.

“Cố gắng chống đỡ cho tôi! Đồ khốn!”

Vốn nghĩ nếu mình có bất trắc gì, sau đó vẫn còn Lăng Hàm, Lăng Hàm nhất định sẽ cứu anh ra.

Chẳng ngờ, bản thân còn chưa kịp ngã xuống, tên ông nội cao ngạo không ai bì nổi kia đã xảy ra chuyện.

Nếu hai anh em cùng nhau rơi rụng, anh trai của hắn vĩnh viễn sẽ phải chịu đựng ma trảo dâm tiện của Al Lawson ư?

Không!

Tuyệt đối không thể!

Lăng Khiêm trước đó chỉ muốn lao mình vào trang viên gia tộc Lawson, một người đối chọi lại với ngàn quân phát huy hết khả năng, trong cơn đau đến chóng mặt, phanh gấp chiến cơ, bình an đáp xuống đất.

Nếu không nhờ chấp niệm ngấm vào tận xương tuỷ với anh, căn bản không có khả năng thực hiện được thao tác thần thông nhường ấy.

Nhưng mà, Lăng Hàm…

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện chết tiệt gì?!

Trong phòng giam dưới mật thất ngầm gia tộc Lawson, một cái tát giáng trời, chát chúa vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

Lời nhắn nhủ Lăng Vệ vẫn chưa kịp gửi gắm trọn vẹn, đã bị Al thình lình cắt đứt, tiếp theo, giơ tay lên, hung hăng tát Lăng Vệ ngã xuống đất.

Lăng Vệ bị cái tát này đánh cho rách cả khoé miệng, nổ váng đom đóm mắt, thế nhưng anh chỉ nâng mu bàn tay gạt đi máu tươi, lạnh lùng cười rộ, “Tôi cứ nghĩ anh không làm đau cơ thể này chứ. Chẳng phải nói, tương lai Vệ Đình cần cơ thể này sao?”

“Cậu, một mực muốn đùa bỡn tôi?”

Thiếu tướng trong mắt tràn ngập âm tàn, từ trên cao nhìn xuống chất vấn.

“Những lời như phối hợp, như chỉ cần ta không làm tổn thương người nhà của cậu, toàn bộ đều là dối trá. Mục đích thật sự của cậu, chính là muốn tìm một cơ hội liên lạc trực tiếp với người nhà họ Lăng?”

“Phải.”

Lăng Vệ không chút sợ hãi ngẩng đầu, ánh mắt bắn ra lạnh lẽo như điện.

“Tôi phải để bọn chúng biết thái độ thật sự của mình, chỉ có như vậy, mới giúp bọn chúng tỉnh táo trở lại, kiên nhẫn đào cho bằng được nhược điểm của anh.”

“Cậu! Cũng hệt như cặp sinh đôi Lăng gia, đều là những kẻ lừa đảo đê tiện!”

“Ban đầu tôi còn lo lắng, khi nói lời tạm biệt anh sẽ dùng phương pháp ghi hình như cũ, thế thì, tôi không thể nói ra những lời chân thật nhất từ trong trái tim mình. May mắn thay,” Lăng Vệ nhìn về phía người đàn ông nắm quyền sinh sát bản thân mình, hờ hững lướt mắt, chậm rãi nói, “Anh cuối cùng quá đắc ý vênh váo, chủ động trao cho tôi và Lăng Khiêm một cơ hội gặp gỡ trực diện. Tôi nghĩ, anh hẳn là rất muốn chứng kiến một màn chia ly đau khổ tuyệt vọng giữa tôi và Lăng Khiêm, đúng chứ?”

Nửa bên mặt bị đánh phát sưng, mỉm cười có điểm mất tự nhiên.

Nhưng đó là nụ cười khiến người ta không thể khinh thường, tuyệt đối không nhận thua.

Đó cũng là, tự tin mỉm cười của chiến thần Liên Bang, của quan chỉ huy tài giỏi vô song kinh diễm bậc nhất đất nước!

——————– 

.

.

.

Advertisements

4 responses to “[Trừng phạt quân phục hệ liệt] – Quyển 8 – Chương 8

  1. Chương này dài ghê :v ta đã hiểu vì sao nàng ra chương mới lâu rồi :'( hóng dài cổ. Chương này ngược quá :(((( nhớ Hàm rồi :(((((

  2. ‘quan chỉ huy tài giỏi vô song kinh diễm bậc nhất đất nước’ ơi, anh mà biết hàm cưng đang làm gì chắc sẽ đau lắm đây, may mà anh hàm còn có anh Khiêm chia sẻ cảm giác giúp đỡ. cảm ơn tiểu Ly nha

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s